[Văn hay] Tập làm văn: Tả Cô giáo đang giảng bài - Lớp 5

(ngày đăng: 07/05/2014)

Mỗi ngày đến trường, em đều gặp cô giáo chủ nhiệm nhưng hôm thứ ba tuần trước, lớp em có tiết học kể chuyện. Trong tiết học đó, cô giáo chủ nhiệm của lớp em, cô Châu trông thật là hiền dịu, bao dung và đầy kính mến.

Sau khi tiếng trống trường vang lên giòn giã. Cô Châu bước vào lớp. Hôm nay cũng như bao buổi học khác, nhìn cô thật là giản dị nhưng gần gũi và dễ mến.

Cả lớp em đứng nghiêm chào cô. Đáp lại, "Cô chào cả lớp, hôm nay chúng ta học bài mới nhé! Cô sẽ kể cho các em nghe một câu chuyện''. Kèm theo một nụ cười, nụ cười của cô như nụ hoa sớm hé nở mới dịu dàng, dễ mến và thuyết phục làm sao! Mái tóc của cô được cột gọn gàng, đen óng. Khuôn mặt  cô hình trái xoan cùng với nước da trắng.

Hình mang  tính chất minh hoạ

 

Đôi mắt cô màu đen, luôn nhìn chúng em trìu mến nhưng đầy sự nghiêm khắc. Hôm nay, cô mặc chiếc áo dài có những hoa văn nhiều màu sắc càng làm cho dáng cô thêm thon thả. Tiết học bắt đầu.

Hôm nay chúng em học bài "Tiếng vĩ cầm ở Mĩ Lai'', cô giáo nói. Cả lớp em còn đang không biết Mĩ Lai ở đâu nên rất tò mò. Cô cầm viên phấn trắng viết lên bảng. Chữ của cô mới đẹp làm sao, cứ như được in ra từ chiếc máy in vi tính.

Từ tay cô, dòng chữ nắn nót ''Tiếng vĩ cầm ở Mĩ Lai'' hiện ra trước mắt chúng em. Cô bắt đầu kể, cả lớp em yên lặng nghe cô kể. Giọng cô thật ấm áp, truyền cảm, lúc trầm lúc bổng. Theo lời cô, chúng em như được đang tận mắt chứng kiến cảnh tượng đau lòng và tàn bạo, vô nhân tính của những người lính Mĩ tại Mĩ Lai.

Khi cô kể đến đoạn lính Mĩ xả súng vào những người dân vô tội, giọng cô như nghẹn lại, cô quay mặt đi. Em chợt nhìn thấy cô quay ra cửa, cô đưa tay vội lau giọt nước mắt lăn trên má. Không gian của lớp học như chùng xuống. Mọi thứ xung quanh như đứng lại để nghe cô kể chuyện. Cả lớp em ai cũng xúc động. Rồi cô kể đến đoạn một người cựu chiến binh Mĩ đã đến Mĩ Lai kéo những khúc nhạc vĩ cầm như một lời tạ tội với linh hồn những người đã khuất. Giọng cô lại vui hẳn lên. Nghe nó sao trong trẻo, bao dung và thánh thiện quá vậy.

Lòng em cũng vui sướng biết nhường nào. Bây giờ đến phần tập kể chuyện. Cô đi xuống dưới lớp ân cần chỉ bảo tận tình chúng em. Bạn Thủy lúng túng, chưa nhớ rõ được nội dung câu chuyện, cô đã gợi ý bằng những lời nhẹ nhàng. Thế là bạn ấy nhớ lại và kể được cả đoạn của mình. Bạn Thịnh học giỏi văn nên đã kể trôi chảy và cô rất vui, cô cho bạn điểm 10.

Cả lớp emai cũng muốn được cô gọi kể chuyện trước lớp. Cô khen cả lớp, cô cười rất tươi. Em ngắm nhìn cô, thấy cô lúc đó thật đẹp. Em biết cô rất hài lòng về những điều cô đã dạy cho chúng em.

 

Cô Châu ơi, dù sau này em có xa ngôi trường Kỳ Đồng thân yêu này, em sẽ mãi nhớ bóng hình của cô. Nhớ cô đã kể cho em nghe câu chuyện vụ thảm sát ở Mĩ Lai đau thương như thế nào. Em hứa với cô sẽ cố gắng học giỏi để xứng đáng là học trò của cô. Cô Châu ạ, chính nhờ cô em thêm yêu đất nước Việt Nam của mình hơn.

 

(Sưu tầm bài làm của con một người Anh làm chung công ty)

Bài được đăng bởi: lang.nguyen


Liên quan



Xem thêm >>